Vùng quê hiu hắt, chừng như nỗi buồn, lo toan và cả nghèo đói đang chen chân, phong bế ngôi nhà này. Ông Diệp Trí ( SN 1964) trú tổ 2, thôn Hồng Triều, xã Duy Nghĩa, huyện Duy Xuyên, Quảng Nam cần lắm sự sẻ chia từ bàn tay của cộng đồng. Đến thăm gia đình ông Trí vào 1 buổi chiều tà. Nhà mới có tang nên tĩnh lặng và hiu hắt. Khuôn mặt ông hốc hác, buồn rười rượi. Ông Trí rưng rưng nước mắt: “Vợ tôi vừa mất cách đây chưa đầy 1 tháng, sau khi tắm xong, bà đột quỵ rồi bỏ cha con tôi đi luôn. Vợ chồng tình nghĩa bấy lâu nay mà bà đi bất ngờ quá, mình tôi phải tiếp chuyện sống nuôi con, nuôi mẹ”. Cuộc chuyện trò của chúng tôi bị cắt ngang bởi những tiếng la inh ỏi của cụ Lê Thị Đào (80 tuổi, mẹ ông Trí). Sau cái chết đột ngột của con dâu, bà bị tai biến nằm 1 chỗ, suốt ngày cứ la hú, chửi bới, lâu lâu bà lại khóc ngất gọi tên con dâu. Những lúc như thế, lòng ông Trí lại đau như cắt từng khúc ruột. Nhớ vợ, thương mẹ, nỗi đơn chiếc như cấu xé tâm hồn Làm bảng hiệu công ty ông.
Những đứa con của ông Trí giờ đã lập vợ gả chồng, chỉ còn lại chị Diệp Thị Kim Tâm (SN 1998) bị liệt từ nhỏ. Đứa con gái có khuôn mặt xinh xắn này lại mang trên mình nỗi đau tàn tật. Để bù đắp cho con, 2 vợ chồng ông Trí luôn dành cho chị tâm tư xót thương rất đỗi, chăm lo, vỗ về những lúc con bị cơn đau hành tội. Vậy mà, giờ chỉ còn mình ông trơ thổ địa trên cõi đời, kiếm cơm nuôi con, nuôi mẹ bệnh tật. “Cái Tâm sinh ra vốn bị dị tật từ nhỏ, ăn uống nằm 1 chỗ. Nhiều lúc nhìn con, vợ chồng tôi đau lắm, nhưng mỗi người 1 số mệnh, vợ chồng tôi hứa sẽ nuôi con ăn no, mặc ấm cho tới lúc không còn sức lực nữa. Thế mà, bà đành lòng bỏ tôi giữa đường”. Nói đến đây, ông Trí òa khóc như 1 đứa trẻ. Nỗi đau quá lớn, người đàn ông này không sợ khổ, ông chỉ buồn vì chặng đường còn lại ông thiếu đi bàn tay xót thương của người vợ. Cô độc và khốn khổ lắm.
Thương cha, người con gái Diệp Thị Phương Thanh ( SN 1990) đã theo nhà chồng, nhưng hằng ngày vẫn về thăm nhà, phụ cha lo cho em, cho nội. Lúc chúng tôi đến thăm, chị Thanh vừa địu con, vừa bón cho em Tâm từng muỗng cháo. Ước chừng, làm sao mà yên tâm được khi gia đình đọc thêm mình đang chịu nhiều tai ách như thế. “ Lúc trước có má thì ba được đỡ đần hơn. Thế nhưng má mất, ba rầu rĩ và gầy hẳn đi. Nhiều lúc muốn về ở với ba để chăm chút em và bà nội, nhưng mình là con gái đã có chồng rồi. Đâu phải muốn ở với ba có được đâu”. Chị Thanh nghẹn ứ cổ họng, những giọt nước tuôn rơi tức tưởi. Bản thân ông Trí làm nghề phụ hồ cũng chẳng được bao đồng, lâu lâu ông phải nằm viện vì tai nạn nghề nghiệp. Ngày vợ mất, bà con chòm xóm giúp ông lo tang, người phụ công, người giúp của. Dần dà sức cần lao của ông yếu đi thế nhưng ông vẫn còng lưng kiếm sống, mẹ và con đang mòn mỏi chờ từng miếng cơm, viên thuốc từ ông. Thương hải tang điền, bệnh tật và cả sự cô đơn đang cấu xé, bào mòn tâm hồn người đàn ông này. Ông Trí đang rất cần tình thương và sự sẻ chia của cộng đồng, để ông có thêm niềm tin và nghị lực sống. Hoài Thanh |
Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2014
Cám cảnh người đàn ông nghèo nuôi con tật nguyền, mẹ liệt giường
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Đăng nhận xét