Không có thực thể. Ý thức sai sử thân xác tạo thành nghiệp lành nghiệp dữ. Đức Phật xét thấy đúng sự thật liền áp dụng đem dậy môn sinh tu hành. Do vậy. Tu sĩ Phật Giáo lúc nào cũng đưa cao ngọn đuốc chánh pháp cho mọi người mồi.
Ngày nay chúng ta nghiên cứu Tạng kinh thật chín chắn. Vạn vật sinh thành và hoại diệt trên đời. Song nghiệp có thể chuyển đổi được. Tuy nhiên thuyết nghiệp báo luân hồi đã có trước thời đức Phật. Nên trải qua thời gian dài mà không sai chạy hay lạc hậu. Không.
Người tu sĩ phải thắng lợi phiền não để làm mẫu mực và chỉ dạy người dẹp trừ phiền não. Do vậy. Chư pháp vô ngã". Khi sức nghiệp mãn con người và muôn vật theo đó hoại diệt. Đem vui và giải khổ cho chúng sanh là lòng từ bi của đạo Phật.
Cái sanh diệt biến động là tạm thời. Có lần Đức Phật cùng các thầy tỳ kheo đi vào rừng. Ý thức tự do của đạo Phật là làm chủ toàn vẹn thể xác lẫn tinh thần của chính mình.
Nghiệp có khả năng suýt sự vật quay cuồng trong quĩ đạo một mực. Nghiệp là đông lực vấn theo lề thói. Không có vật nào tự thành hay do một cái gì đó làm thành. Về con người. Nên chúng ta gọi Ngài là Phật. Không phải cứng nhắc nhất thiết. Duyên khởi là nhân duyên sinh khởi. Nhìn thấy những lá rơi lả tả và những lá vàng úa sắp về cành.
Đó là tự do tuyệt đối. Sắp hoại và đang thành cũng như lá cây trong rừng đang rụng.
Sự thành hoại của vạn vật đều do duyên. Cũng là giải thoát của Phật dạy. Con người mới được an vui tự tại đầy đủ. Người tu sĩ Phật giáo tha thiết cứu khổ chúng sanh bằng cách tận lực chỉ dạy cho mọi người được trí óc và tự do.
Sử dụng ngoại cảnh phục vụ con người. Đạo Phật lấy giác ngộ làm cỗi rễ. Người tu Phật mà thiếu giác ngộ là không phải người môn sinh chân chính của đạo Phật. Biết rõ con người rồi. Vô số đau khổ của chúng sanh đều khởi hành từ si mê và phiền não.
Cảm thọ quả khổ. Các ngài sẽ thành Phật". Trong tạng kinh chứa đầy dẫy những chân lý. Các hành tinh trong bầu vũ trụ hoặc lớn hoặc nhỏ đều quay cuồng trong hư không và trong một quỹ đạo cố định. Để thấy biết con người kĩ càng từ thân xác lẫn ý thức.
Nếu thiếu một trong bốn nguyên tố này. Khởi hành từ các kinh Phệ Đà (Véda); song với ý thức trọng chân lý. Động lực quay và hút này do nghiệp lực tạo nên. Nên chọn được lối sống thích ứng lẽ thật. Muốn cho mọi người hết khổ được vui.
Bản tánh chưa bao giờ sinh diệt thay đổi. Phần can dự nhất nơi con người là ý thức. Vì tuổi thọ con người quá ngắn (60--70 năm) không đủ ngày giờ để học hiểu hết mọi điều trên thiên hạ này.
Đồng thời có nhũng chòi non vừa nẩy lộc và những mầm vừa nhú khỏi vỏ cây. Trong kinh Hán tạng có câu "Phật quán nhất bát thủy. Về vũ trụ. Nếu đem ra phân tách đều do nhân duyên hợp thành. Lấy từ bi và đồng đẳng làm nhựa sống. Không có thực thể là thuyết "vô ngã". Trong đó. Nhờ giác ngộ con người mới giản trạch được điều chân lẽ ngụy.
Dù việc ấy đúng sự thực mà không cấp thiết cho sự đào tạo xây dựng con người được an vui hạnh phúc hiện tại và ngày mai. Người tu theo đạo Phật không bai giờ có tâm kỳ thị với bất cứ nhóm nào. Nghiệp là động lực lôi cuốn các duyên tập kết lại thành hình sự vật; khi sức nghiệp mãn các duyên ly tán thì sự vật hoại diệt.
Hiện tại khoa học đã làm sáng tỏ. Nên chi trong kinh Phật thường dạy "Các pháp do duyên khởi. Để cùng thắp sáng trong căn nhà tăm tối muôn đời của mình.
Bát vạn tứ thiên trùng" tức Autoval thị Phật nhìn trong bát nước thấy tám muôn ngàn (84000) vi trùng. vatlieuloc.Vn/pro/vi/p483/ong-phan-phoi-khi-dia-khuech-tan-khi.Html chủng tộc. Hoại. Ảnh minh họa. Chúng ta được một phần an lạc. Đức Phật công nhận vạn vật do nhân duyên tụ họp thì thành.
Mới có từ thế kỷ thứ 18 sau công nguyên. Đức Phật dạy "Cũng thế. Thấy thấu triệt được lẽ này. Nghiệp lực. Giác ngộ là thấy biết mọi chân lý về vũ trụ và nhân sinh. Dứt một phần phiền não. Hiện tại nhờ kính hiển vi. Có lần đức Phật cùng các thầy Tỳ kheo đi vào rừng Simma. Theo Người Đưa Tin. Đức Phật có sửa đổi những phần méo mó theo quan niệm Bà la Môn giáo để lý thuyết này được hoàn chỉnh hơn.
Các nhà khoa học thấy trong nước có nhiều vi trùng. Chỉ do chưa thức tỉnh và biếng nhác mà thôi. Những điều ta dạy các ông ít như lá cây trong nắm tay ta" Điều này khiến chúng ta thấy rõ. Từ bi. Đây là trung tâm cứu khổ chúng sinh của đức Phật Thích Ca. Cũng như do động lực của nghiệp nên mọi vật sinh hoạt trong một thứ tự nhất mực". Thắng mình mới là chiến công oanh liệt".
Sắp rụng và đang nẩy chồi. Chúng ta thấy đức Phật đã quả thật đi trước các nhà khoa học xa; ngày mai dù nhân loại văn minh tiến bộ đến đâu cũng khó qua mặt được đạo Phật.
Phật nhìn thấy trong thân người thấy ối vi trùng. Càng phát hiện những chân lý ấy gần gụi và hiệp với khoa học một cách không ngờ. Còn các nhà khoa học được biết đến. Đức Phật chỉ dạy các đệ tử còn biên chép lại thành Tạng kinh. Màu da. Do vậy bao lăm lời khuyên răn của Phật đều đặt nặng sự chuyển hóa nội tâm của con người.
Còn không biết có bao lăm hành tinh khác quá xa mắt chẳng thể nhìn thấy được. Không có cố định là thuyết "vô thường". Nếu nói sự vật ngẫu nhiên tự thành. Ối ngôi sao nhấp nhánh hiện trên nền trời trong lúc ban đêm.
Hợp chân lý. Cho ta thấy biết nhiều như lá Vật Liệu Lọc TopX cây trong rừng. Hoại diệt và sinh hoạt trong một trật tự khăng khăng? Nhà Phật nói "do sức nghiệp xúc tiến và lôi cuốn mọi vật hình thành. Không do thời gian làm suy giảm.
Ngài nhìn trong bát nước thấy vô số vi trùng. Ngài dùng tay nắm một nắm lá cây đưa lên hỏi các thầy Tỳ kheo" "Lá cây trong tay ta nhiều hay lá lá cây trong từng nhiều?" Các thầy Tỳ kheo thưa :"Lá cây trong tay Thế Tôn rất ít so với lá cây trong rừng".
Suốt đời giáo hóa của Ngài cũng lấy giác ngộ làm trung tâm. Ngài chỉ dùng cái thấy ấy biết ấy để soi sáng thẳng vào con người. Vô minh không tan thì khổ đau làm sao hết được.
Chúng ta không còn gì phải nghi ngại. Chính đây là chứng cứ cụ thể.
Đã sẵn có tánh Phật thì người nào tu mà chẳng được. Khoan thai tự do. Phù hợp với tinh thần tự do. Tức thị thế giới nhiều như cát sông Hằng (Ganges). Phật chỉ dạy những điều cần thiết để giải quyết mọi khổ cực cho kiếp sống con người.
Vui ở ngày nay và vị lai. Có khi thừa mứa vật chất người ta vẫn đau khổ như chơi. Chỉ có ánh sáng giác ngộ mới dẹp tan được màn vô minh.
Trụ. Cũng không có tâm rẻ khinh miệt thị ai. Dưới con mắt trí tuệ của đức Phật đều do "duyên khởi".
Từ chỗ giác ngộ này. Khi Phật còn tại thế. Khi mãn nghiệp thì hoại diệt. Không có một vật nào hình thành mà không do các duyên nhóm họp. Đức Thích Ca Mâu Loi loc Ni (Sàkyãmuni) là người đã giác ngộ. Phật vẫn không đem ra chỉ dạy. Đây là nền tảng đạo đức chân thật. Nghiệp tướng là cái sinh diệt biến động. Chúng ta sẽ dứt được tâm tự cao ngã mạn và không còn dám coi thường một ai.
Đồng thời chuyển hóa thân tâm đẻ được an lạc trong ngày nay và mãi sau kia. Sắp nẩy chồi". Hiện tại các nhà khoa học đã nói do sức quay và sức hút của mọi vật trong vũ trụ.
Đức Phật không dùng cái thấy biết sạch ấy để phân tách ngoại cảnh. Tình thương làm vơi cạn đau khổ cho con người. Đồng đẳng không chấp nhận giai cấp.
Chính cái quan yếu là bản tánh thường hằng của chúng sanh. Về vạn vật. Mà mắt chúng ta nhìn thấy được; là những hành tinh (thế giới). Đứng từ góc độ này mà nhìn. Lấy đánh tháo làm hoa trái. Đến nay các nhà thiên văn học nhờ viễn vọng kính nhìn thấy trong bầu hư vô có không biết cơ man là thế giới. Sau khi mở sáng con mắt trí tuệ và dứt sạch phiền não.
Chỉ có sai khác trên nghiệp tướng. Do vậy. Nên trong kinh thuộc Hán tạng có những câu "Hằng hà sa số thế giới". Chúng ta thấy rõ Phật học và khoa học tuy thời kì cách xa mà không có giới tuyến ngăn cách. Nên Bồ tát Thường Bất Khinh thấy ai cũng nói "Tôi không dám khinh các ngài. Cho đến nhỏ như một hạt nguyên tử cũng quay cuồng và xoắn chặt vào nhau mà thành hình muôn vật.
Chúng tôi chỉ giới thiệu tổng quát vài nét cương yếu để đọc giả ngẫm nghĩ. Sự thực hiển nhiên này càng làm sáng tỏ lời đức Phật dạy. Ngoài giác ngộ ra không còn cách nào dẹp được vô minh. Vậy mà ở thời kỳ ấy. Là chỗ thấy như thật của đức Phật. Vì vậy đức Phật không hài lòng thuyết "nhất nhân" và thuyết "vô nhân". Sau khi chấm dứt thế cuộc mọi sự sáng trong tươi đẹp đang sẵn sàng chực chờ.
Đức Phật nhìn trong vũ trụ thấy thế giới không thể kể hết. Như chỉ có ánh sáng mới dẹp được bóng tối. Nhân duyên ly tán thì hoại. Con người nội tâm được thuần khiết thì đời sống ngày nay đầy đủ ý nghĩa. Nhờ khoa học giúp chúng ta hiểu được lời Phật dậy cách đây trên 25 thế kỷ: Lại nữa.
Ngoài ánh sáng không có cái gì dẹp được bóng tối. Hoàn toàn sạch phiền não thì còn gì làm phiền lụy chúng ta. Do nghiệp chi phối nên con người và muôn vật trên dương gian được thành hình và sinh hoạt trong một khuôn khổ nhất mực nào đó. Thống khổ gốc từ vô minh. Đúng với câu đức Phật dạy: Thắng một vạn quân không bằng thắng mình. Cũng là của đạo Phật. Không có nhất quyết".
Đây là cái nhìn hiệp giữa Phật học và khoa học mà cách cách nhau thời gian quá xa. Đồng đẳng - Đức Phật do giác ngộ nên thành Phật. Cái gì tự d. Giải thoát. Đạo Phật đặt trọng điểm ở Đĩa phân phối khí con người - Chỗ thấy biết của đức Phật đúng sự thật. Hoặc có bàn tay mầu nhiệm nào kiến lập đều không đúng sự thực.
Không kỳ thị đạo. Ngài dạy các Tỳ Kheo: Thế giới đang hoại. Mà trong kinh thường nói "chư hành vô thường. Hiện tại mọi người đều nhấn thuyết quả báo luân hồi là của đạo Phật. Do cái nhìn thấu đáo này. Đức Phật thường dạy thế giới có bốn thời :Thành.
Tự do đây không có nghĩa đòi hỏi bên ngoài. Phương pháp duy nhất để cứu khổ chúng sinh là giác ngộ. Muôn vật làm sao được sanh thành. Trí óc là ngọn đuốc soi sáng cho chúng ta tránh khỏi lạc lối lầm đường. Đức Phật dạy cách sống đúng nhân cách con người. Đó là lối nhìn bình đẳng của Phật giáo. Đức Phật ra đời trên sáu thế kỷ trước công nguyên.
Mà phải đủ duyên mới thành. Cũng không khi nào có sự bất ngờ sinh ra một vật. Nếu không có một đấng nào an bày. Bốn nguyên tố này rất thiết thân với nhân loại văn minh. Hơn nữa. Dù sang hơn 25 thế kỷ vẫn còn giá trị nguyên lành. Thấy rõ cái gì trói buộc. Bất cứ nền văn minh chân chính nào đòi hỏi con người phải có đủ trí tuệ sáng láng.
Trong Hán tạng có câu "nhơn thân chi nội hữu ối vi trùng tại trung nhi trú" nghĩa là trong thân người có vô kể vi trùng đang trú ẩn bên trong. Trước mắt chúng ta thấy muôn ngàn sự vật. Vì nó là động lực. Lại nữa. Thiếu thốn vật chất là đau khổ đành rằng. Đây là nguyên cớ đạo Phật lấy giác ngộ làm cốt. " Hiện tại các nhà khoa học cũng thừa nhận thế giới phải sang bốn thời kỳ như thế.
Phật giáo chỉ nhìn chúng sanh đều bình đẳng trong bản tánh.
Đã nhất thời dù sai khác thế mấy cũng không quan trọng. Điều này Ngày nay chúng ta chỉ cần có chút xíu tri thức khoa học là không còn nghi gì nữa. Bản thân mình. Hoặc câu "vi trần sát" tức là cõi nước (sát) nhiều như nhũng hạt vi trần.
Do vậy đức Phật thường dạy "tuốt luốt chúng sanh đều có tánh Phật". Không khi nào có một nhân đơn thuần thành hình một vật. Các pháp do duyên khởi. Đạo Phật chủ trương giác ngộ. Nơi kẻ khác mà tụ chiến thắng những dục vọng đớn hèn của mình.
Hàng phục được vọng tưởng đảo điên của nội tâm. Trong bài viết này. Dù nói văn minh vẫn chưa thực thụ văn minh. Đồng thời cảm ứng với vật khác đồng tính nên bị vấn. Với sự thực này. Muốn hết thống khổ phải dứt sạch vô minh. Do vậy trí óc là hòn ngọc quý để đổi lấy của cải và sự nghiệp.
Đăng nhận xét